Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

Muốn có con với hai người phụ nữ

Tôi muốn một người sẽ sinh những đứa con trai rất mực thông minh, một người sẽ sinh những nàng công chúa xinh xắn và dịu dàng.
Tôi 31 tuổi, đẹp trai, ga lăng, rất thành đạt so với bạn bè cùng trang lứa. Từ hai bàn tay trắng, giờ tôi đã có nhà có xe, sự nghiệp kinh doanh rất rộng mở. Vừa kinh doanh tôi vừa theo học tiến sĩ ở nước ngoài. Tôi đi đi lại lại giữa hai nơi, vừa phục vụ cho việc kinh doanh vừa cho việc học hành. Bao người nhìn tôi với ánh mắt nể phục về những gì đã làm được. Thậm chí tôi tự tin mà nói chỉ trong vòng 10 năm tới thôi sẽ thành triệu phú.


Tôi nghĩ đã đến lúc mình lập gia đình nên nghiêm túc hơn trong chuyện tình cảm với phụ nữ. Sáu tháng trước, tôi gặp em tại trường đại học nơi bản thân đang theo học tiến sĩ. Em học thạc sĩ ở đó bằng học bổng toàn phần của chính phủ nước bạn. Em thu hút tôi bởi sự thông minh, khuôn mặt tuy không xinh nổi trội nhưng nét nào ra nét ấy, đặc biệt đôi mắt rất sáng và vầng trán cao. Dáng người em nhỏ nhắn dù hơi gầy một chút.

Tôi đã cưa đổ em. Em hết mực quan tâm chăm sóc cho tôi. Tôi bận rộn công việc, học hành, đi lại thường xuyên nhưng em chưa bao giờ phàn nàn hay đòi hỏi gì, cứ âm thầm chăm sóc, lo lắng cho tôi từng chút một. Trước kia tôi vốn coi thường phụ nữ, vì họ đến với mình chỉ vì tiền chứ không yêu chân thành như cách em đã yêu tôi. Trái tim bao la của tôi tưởng chừng như bị chinh phục bởi em. Em vừa có nét dịu dàng, lại vừa cá tính, thông minh và rất nhanh nhẹn, hiểu tôi. Tôi xác định lấy em làm vợ vào năm tới khi em học xong thạc sĩ.

Cuộc đời trớ trêu thay, 3 tháng trước khi về Việt Nam lo công việc kinh doanh, tôi lại gặp một người phụ nữ đáng yêu không kém. Em hơn người yêu tôi ở nước ngoài một tuổi, khuôn mặt xinh xắn, dịu dàng hơn, dáng người cũng đẹp hơn, gia đình lại cơ bản hơn nhiều. Em cũng yêu chiều tôi, thậm chí tôn thờ, thần tượng tôi vì những gì tôi đã làm được. Em nói nguyện theo tôi suốt cuộc đời, không cần biết tôi ra ngoài làm gì em cũng luôn ở nhà chờ đợi tôi, là chỗ dựa vững chắc cho tôi phát triển sự nghiệp. Tôi cũng yêu em.

Tôi so sánh giữa em và bạn gái ở nước ngoài. Bạn gái tuy thông minh hơn hẳn nhưng là mẫu phụ nữ sẵn sàng hy sinh cho gia đình với điều kiện chồng phải yêu và chung thủy, mà tôi thú thực là có trái tim bao la và dễ rung động với phụ nữ. Vì thế, tôi đã suy nghĩ lại, muốn cưới người mới gặp hơn là bạn gái. Tôi xác định khi quay sang học sẽ chia tay với bạn gái để về cưới em, một người vợ thảo hiền và thùy mị.

Ra nước ngoài tiếp tục việc học và kinh doanh, tôi định nói lời chia tay mà không sao làm được. Tôi phát hiện mình vẫn yêu bạn gái, nhớ những lúc cô ấy quan tâm, chăm sóc cho tôi, nhớ những lúc bên nhau cô ấy trêu đùa dí dỏm và hiểu ý tôi, sự thông minh rất đáng yêu. Tôi cũng nhớ cả sự dịu dàng, thùy mị mà người mới quen ở Việt Nam dành cho mình. Mặc dù tôi thực sự muốn lấy em ở Việt Nam, nhưng không đành lòng bỏ bạn gái ở nước ngoài.

Tôi ước giá như mình có thể yêu hai người phụ nữ như vậy, tôi sẽ có trách nhiệm với cả hai. Thậm chí tôi muốn có con với hai người đó, một người sẽ sinh những đứa con trai rất mực thông minh, một người sẽ sinh những nàng công chúa xinh xắn và dịu dàng.

Mong bạn đọc có thể cho tôi lời khuyên. Liệu tôi có nên nói ra sự thật với bạn gái ở nước ngoài, mong cô ấy tha thứ, chấp nhận theo tôi, tuy không có danh phận nhưng tôi vẫn coi như vợ, sẽ có con rồi lo cho mẹ con cô ấy hay không? Hay tôi cứ âm thầm yêu cả hai vì thực ra họ xa nhau sẽ chẳng ai biết cả. Sau này họ sẽ hiểu là tôi yêu cả hai rất chân thành.

Hưng