Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Tuyển người yêu bằng những bài thử thách kỳ quái

Ai có ý với tôi thì ngay từ những ngày đầu bỡ ngỡ tôi đã rắp tâm bày đủ trò để hành hạ họ, xem họ làm bài thi thế nào. Tôi sẽ làm mặt không ưng để coi họ kiên trì bao lâu.
Tôi 28 tuổi, đang mon men nghĩ chuyện chồng con, cha mẹ mong tôi lập gia đình vì tôi là con một. Mặc dù tôi đã tự lập ở nước ngoài, sắp đỗ tiến sĩ tới nơi rồi mà cha mẹ vẫn coi như em bé hay nhõng nhẽo, rất cần có một bờ vai để nương tựa.

Tôi có một quá khứ yêu đương không may mắn nên hơi bi quan và hoài nghi, người yêu đầu tiên chia tay sau 2 năm quen nhau vì tôi không đồng ý quan hệ trước hôn nhân. Người yêu thứ hai đính hôn với tôi sau 3 năm quen nhau rồi cũng chia tay vì anh ta muốn ''thí điểm'' quen thêm vài người nữa trước khi kết hôn. Lý do họ đưa ra để chia tay tôi cho rằng hết sức thất vọng. Tôi đau buồn và thấy tự ti nhiều lắm, có lúc phải nhập viện mất 2 tháng vì suy nhược tinh thần.

Tôi cho rằng mình không có mắt nhìn người, chọn nhầm người, mình cần phải tích cực "cải thiện khâu nhận và duyệt hồ sơ", vì vậy dần dà tôi mắc căn bệnh "ham thử thách lòng người". Ai có ý với tôi thì ngay từ những ngày đầu bỡ ngỡ tôi đã rắp tâm bày đủ trò để hành hạ họ, xem họ làm bài thi thế nào. Tôi sẽ làm mặt không ưng để coi họ kiên trì bao lâu, sẽ kể cho họ nghe những câu chuyện kinh dị về bản thân (có phần thêm mắm thêm muối) để coi họ có thông cảm hay không. Tôi nói với họ sắp chuyển công tác sang nước khác (mặc dù xác suất đó chỉ là 50-50) để xem họ có muốn cuốn gói theo tôi không.

Tôi biết mình dở hơi vì có ai mới quen mà lại hỏi những câu hỏi rắc rối như vậy bao giờ nhưng tôi rất sợ nhìn nhầm người lần nữa. Hiện có 5 anh chàng theo đuổi, tôi thích một người trong số đó nhưng chính anh lại tuyên bố "không làm bài thi".

Người đó nói: "Anh có cảm giác chúng ta rất hợp, hai ta sẽ tìm hiểu. Mình sống 6 tháng ở đây, 6 tháng ở kia, anh đi theo em, hoặc em đi theo anh, hoặc cùng nhau đi đâu khác, nhiều cơ hội mà chúng ta có thể khai thác. Em muốn hỏi gì anh cũng được, không có gì là bí mật, nhưng em đừng có cư xử như con nít nữa, lúc mới gặp nhau em đâu có như thế này. Em cứ bắt anh 'làm bài thi' của em hoài thì anh đi đây".

Tôi hiểu ý của anh nhưng mặt khác cũng nổi đóa lên và anh đi thật. Chúng tôi không nói chuyện đã một tuần khi chỉ mới hẹn hò chưa đầy 2 tháng. Bốn anh chàng còn lại vẫn miệt mài chống đỡ với mấy bài thi của tôi, nhưng thấy tình cảm không có nên tôi tuyên bố giải tán.

Giờ ngồi đây một mình tôi chẳng biết phải làm gì. Nếu không ra đề thi, lỡ tôi chọn nhầm người lần nữa thì sao? Có nhiều người sẵn lòng chịu trận, tại sao tôi lại thích một người không thèm chịu trận? Tôi có nên níu áo anh chàng tuyên bố bỏ thi hay không? Tôi biết mình sẽ còn gặp nhiều người trên đường đời và anh ta cũng vậy, có cần níu kéo nhau không hay cứ tiếp tục phiêu lưu cho tới ngày tự nhiên gặp lại? Tôi có sai không và nếu có thì sửa thế nào? Xin các bạn cho lời khuyên, tôi rất cảm ơn.  

Quỳnh