Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Gửi chồng, chủ nhà trọ của em

Anh bảo em cứ coi như ở trọ trong nhà anh đi, ở một mình buồn nên ở đông người cho vui. Anh thấy đó, cũng vì con em mới chấp nhận tất cả, kể cả chấp nhận anh có con riêng ở ngoài, chăm sóc như con đẻ mình.
Vậy là gia đình mình đã thêm một lần chuyển nhà nhưng sao lần này em thấy lạnh lẽo quá. Về nhà mới, rộng hơn đẹp hơn nhưng hình như không khí nhà mình vẫn không vui vẻ gì, chẳng ấm áp hơn tý nào. Anh có nhận thấy điều đó không? Đêm qua em lại nằm mơ thấy những điều tệ hại, có lẽ dự báo những gì sẽ xảy ra trong tương lai, bởi em cảm nhận được hôn nhân chúng ta mong manh quá. Cũng may mắn với em lúc này bởi công việc quá bận rộn, quá nhiều những thứ buộc em phải đầu tư suy nghĩ để không phải bận tâm nhiều đến tình hình vợ chồng mình; rồi cả một mối bận tâm không nhỏ dành cho việc nhà, tính toán chi phí gia đình khiến em phải học cách thích ứng cao độ.

Anh bảo em cứ coi như ở trọ trong nhà anh đi, ở một mình buồn nên ở đông người cho vui. Thật ra trong suy nghĩ của mình em vẫn nghĩ về lấy anh rồi thì phải ở cùng gia đình anh thôi, cũng như lúc mới cưới anh bảo vì thấy anh có nhà thành phố mà em lao vào. Anh thấy đó, cũng vì con em mới chấp nhận tất cả, kể cả chấp nhận anh có con riêng ở ngoài, chấp nhận yêu thương chăm sóc con như chính con đẻ của mình. Chấp nhận tha thứ khi em mới sinh được hai tháng anh lại tiếp tục ngoại tình. Giờ đây khi con cứng cáp anh có thể một mình chăm sóc thì em chắc chắn một điều anh không còn tình cảm gì cho em và con nên không muốn bắt ép anh.

Tình cảm là thứ không thể bắt ép, cũng dễ cảm nhận. Nếu anh còn tình cảm với mẹ con em, em sẵn lòng đón nhận nhưng đã không còn anh đừng nên gượng ép, bởi làm vậy chỉ gây thêm tổn thương cho em thôi. Dù sao em cũng là phận đàn bà, gặp quá nhiều những tổn thương anh gây ra, vậy là đủ rồi, xin anh đừng gây cho em bất kỳ tổn thương nào nữa. Con gái em còn quá nhỏ để có thể tự lập mọi chuyện, anh cố gắng thêm một thời gian nữa để con cứng cáp em sẽ thả cho anh về với tự do của mình.

Em hiểu không khí thiếu ấm cúng của vợ chồng mình khiến anh cũng lao đao, bởi hơn ai hết em cũng vậy. Em chưa bao giờ trông cậy anh là chỗ dựa tài chính, chỉ hy vọng một điều anh sẽ là bờ vai, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho mẹ con em. Vậy mà có lẽ em đã đặt niềm tin sai chỗ. Em cần một bờ vai vững chắc thật sự hơn là một bờ vai hờ.
Thanh