Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Cảm ơn em người vợ thứ hai của anh

Sau 16 năm, tài sản là căn nhà chung sức từ sự lao động vất vả và nghiêm túc của hai bọn mình. Tài sản lớn hơn là những giờ phút bên em.
Anh muốn viết cho em vào dịp kỷ niệm 16 năm ngày cưới. Giờ tuổi anh không còn trẻ nữa, nhưng trái tim đôi khi vẫn đập mạnh khi ngắm nhìn em đang ngủ bình yên. Phòng bên cạnh, các con đang say ngủ, bình hoa loa kèn tháng tư – loại hoa em thích, cắm trên bàn đang tỏa hương lặng lẽ. Hôm qua anh thấy mái tóc em xuất hiện mấy sợi bạc đầu tiên, nhưng em thật đằm thắm và xinh đẹp trong mắt anh.

Ngày ấy, nếu anh không đủ bản lĩnh, mạnh mẽ, em không đặt niềm tin trọn vẹn nơi anh, chắc giờ đây em có lẽ vẫn bế tắc héo mòn trong cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc của mình. Anh biết em đã chịu nhiều áp lực từ rào cản, định kiến xã hội, mà phần lớn định kiến đấy được phán xét, áp đặt từ những người vốn thích can thiệp vào cuộc sống của người khác hơn là lo cho chính mình. Họ khuyên em chịu đựng thay vì ly hôn, họ kết án, tuyên bố những lý lẽ đạo đức thật dễ dàng bởi họ không sống cuộc sống của người khác, hoặc họ may mắn có cuộc hôn nhân hạnh phúc ngay từ lựa chọn đầu tiên.

16 năm là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời anh. Đôi khi anh vẫn không tin một người phụ nữ xinh đẹp, giỏi giang, nhân hậu, kém nhiều tuổi thế lại đến với anh, người đàn ông đổ vỡ trong cuộc hôn nhân đầu và bị chiếm giữ phần lớn tài sản sau khi ly hôn. Anh chẳng còn gì ngoài tấm bằng thạc sĩ công nghệ thông tin và hơn 20 năm kinh nghiệm làm việc trong, ngoài nước. Rồi anh đã hiểu cái giá của cuộc đời, đã thấm thía sâu sắc khi hôn nhân có hành trang là tình yêu, sự đồng cảm và trân trọng sẽ khác biệt thế nào.

Dẫu vẫn có vất vả thường nhật, đôi khi có bất đồng, nhưng từ nền tảng đó, sự tự nguyện, khăng khít giữa chúng mình ngày một chắc chắn. Anh đã ngắm nụ cười của em mỗi ngày, ngắm bàn tay em đan áo cho con và tự làm những tấm thiệp nhỏ xinh cho anh.

Rồi những lúc anh được ngắm em nấu ăn trong bếp, chăm con ốm, mỗi tối cặm cụi bên bàn làm việc hoàn thành chương trình tiến sĩ liên kết. Sau 16 năm, tài sản là căn nhà chung sức từ sự lao động vất vả và nghiêm túc của hai bọn mình. Tài sản lớn hơn là những giờ phút bên em, những ngày anh đi làm và mong nhanh được về nhà, những đêm dài tâm sự thâu đêm quên cả giấc ngủ, những chuyến đi mà bàn chân chúng mình đã đặt qua 32 quốc gia, với nhiều tiếng cuời và bí mật nhỏ giữa anh và em.

Các con chúng mình biết tự lập từ bé, không chỉ học giỏi mà kiến thức xã hội, kỹ năng sống vững vàng, phần lớn nhờ sự giáo dục khoa học của em. Em đã xóa đi mọi cảm giác "con anh, con tôi, con chúng ta" như miệng lưỡi người đời thêu dệt. Chúng vẫn giữ được tình cảm anh em, dù chênh lệch tuổi tác lớn và không cùng bố mẹ.

Em thấy không, ông bà và gia đình nội ngoại đã đón nhận, yên lòng khi thấy chúng mình sống bên nhau thế nào trong suốt thời gian qua. Qua những đổ vỡ, dập vùi, cây non sẽ chết, cây khỏe vẫn sống và tươi cành, xanh lá. Anh viết cho em những dòng này để chia sẻ với những người chồng, vợ đang tìm thấy hạnh phúc thực sự từ cuộc hôn nhân thứ hai, mà anh biết là không ít - chỉ là họ không chia sẻ và muốn giữ cho mình sự tĩnh lặng. Những người vợ đó cũng như em, đầy bản lĩnh, can đảm và vững vàng, khi xây dựng cuộc sống không từ con đường trải hoa hồng. Anh chỉ biết nói một câu "Cảm ơn em - vợ của anh".

Minh