Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Hết kiên nhẫn chờ anh ly dị vợ

Chờ đợi khiến tôi mệt mỏi, bao nhiêu hy vọng giờ thành thất vọng khi anh cứ hứa hẹn chờ thêm thời gian nữa. Tôi thấm thía cảnh cô đơn, buồn tủi khi đi về vắng tiếng trẻ thơ.
Tôi và anh quen nhau thật tình cờ, ngày ấy tôi làm tư vấn viên cho một công ty bảo hiểm, còn anh là khách hàng. Những lần trò chuyện qua điện thoại về công việc cảm thấy rất hợp, hiểu nhau và hẹn hò cùng ăn bữa cơm để biết mặt. Anh cao to, đẹp trai, một chút phong trần với mái tóc húi cua, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy vẻ quyến rũ. Anh đang ly thân vợ và có hai con trai kháu khỉnh, đáng yêu.

Tôi - cô gái tỉnh lẻ mới ra trường chưa xin được việc phù hợp, vừa chia tay một con người Sở Khanh.

Sau buổi gặp mặt hôm ấy, tôi và anh càng hiểu, cảm thông cho hoàn cảnh của nhau nhiều hơn. Một ngày, anh nói yêu tôi và tôi cũng không phải suy nghĩ nhiều về câu trả lời. Lúc gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, công việc, gia đình anh luôn ở bên gánh vác và chia sẻ cùng tôi. Chúng tôi sống như vợ chồng trong những tháng ngày hạnh phúc. Rồi tôi cũng xin được công việc phù hợp với chuyên môn ở trường đại học cách Sài Gòn 30km. Tôi đã chuyển đến gần trường ở cho tiện việc đi lại. Ngày ngày tôi đi dạy và anh vẫn đi về đều đặn, có thể nói chúng tôi là một cặp đẹp đôi, hoàn hảo, nhiều người ngưỡng mộ.

Ba năm chung sống với nhau chưa có bất cứ sự ràng buộc nào, mặc dù có nhiều lần anh mong tôi sinh cho anh một đứa con gái. Anh nói thích con gái giống tôi có cặp mắt đẹp, nhưng tôi chưa muốn vì tôi sẽ sinh con khi hai người đã kết hôn.

Chờ đợi khiến tôi mệt mỏi, bao nhiêu hy vọng giờ thành thất vọng khi anh cứ hứa hẹn chờ thêm thời gian nữa. Tôi 30, anh 39, dường như tôi đã thấm thía cảnh cô đơn, buồn tủi khi đi về vắng tiếng trẻ thơ, thấm thía cái gọi là danh phận.

Quyết định chia tay thật chẳng dễ dàng với một người như tôi. Tôi sẽ bắt đầu lại như thế nào đây? Liệu tôi có hạnh phúc không khi đánh đổi quá nhiều thứ, cuối cùng tôi vẫn chọn rời xa anh.

Bình
Thám Tử Sài Gòn - Thám Tử Tư