Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

Vợ thất vọng về chồng lắm

Em phải đi làm, còn bán hàng online để có thu nhập thêm, chồng có cảm thấy xấu hổ khi vợ phải bươn chải như vậy trong khi anh đi làm về được nằm thẳng cẳng mà ngáy khò?
Chồng ơi! Em 30 tuổi, qua 2 lần mang thai và sinh nở, được trải nghiệm rất nhiều qua những thăng trầm của đời sống vợ chồng, dường như không hề hạnh phúc khi cùng chung sống với anh, chỉ có những chuỗi ngày đau khổ và buồn tủi. Lần em mang thai thằng lớn, biền biệt 9 tháng thui thủi một mình, đến ngày bước chân lên bàn sinh cũng chỉ có một mình.


Em vượt qua nỗi đau và hạnh phúc thấy con chào đời, hình dung trước mắt mình là khoảng thời gian hạnh phúc khi chồng trở về, vậy mà tất cả chỉ là giấc mơ. Em hụt hẫng với cuộc sống ngột ngạt trong ngôi nhà đó. Lần đầu tiên làm mẹ, biết bao điều bỡ ngỡ nhưng dường như em phải tự học và tự làm mọi thứ mà không có ai bên cạnh giúp đỡ hay chỉ bảo. Em tự tìm hiểu cách chăm sóc con và áp dụng, như lần mò đi trong bóng đêm mà không hề thấy được điểm dừng chân cho mình.

Em bị sốc với cách suy nghĩ của mẹ anh, người em từng nghĩ rất tốt, rất thương con thương cháu. Kể từ đó em phải tự bảo vệ con, đi làm lúc nào cũng chỉ nghĩ đến con và muốn chạy về thật nhanh để chăm sóc vì rất lo lắng. Bà nấu cháo cho cháu mà không vo gạo, góp ý bà chỉ ậm ừ rồi đâu lại vào đấy. Đồ ăn tối hôm trước cả nhà ăn không hết, trưa hôm sau bà lấy và hâm lại cho bé con chưa đầy một tuổi ăn và còn khen cháu ăn ngoan lắm. Em chỉ muốn bật khóc và lôi thằng bé ra khỏi tay bà ngay lúc ấy.

Không có chồng bên cạnh, em chỉ biết nuốt ngược nước mắt vào trong cùng với bát cơm trắng. Những lần như vậy, anh có biết và chia sẻ được với em không? Con trai 3 tuổi, em quyết định không sinh thêm nữa vì biết cũng sẽ như đứa đầu, em thương con và không muốn thêm đứa con nào của mình phải khổ nữa. Càng thương con em lại càng không thể để cảnh con thui thủi một mình khi lớn lên mà không có em để chia sẻ.

Vượt qua những lo lắng, em lại quyết định sẽ sinh thêm 1 đứa nữa. Những tưởng sinh xong đứa thứ 2 gia đình anh sẽ thay đổi, nhưng không, tất cả vẫn thế. Ngày em sinh con út, hôm ấy em còn nằm trong bệnh viện, mẹ anh mang thằng lớn vào giao cho 2 vợ chồng bảo cho nó ngủ lại bệnh viện với lý do bà không ngủ cùng nó được. Em lặng người nghe anh và mẹ cãi nhau bằng tiếng Hoa nhưng em có thể hiểu được bà muốn nói gì. Nước mắt lăn dài trên má, nhìn con mà chỉ biết ngậm ngùi thôi vì số phận đã an bài.

Nhiều lần như vậy em bị trầm cảm sau sinh và mất sữa sau 2 tháng dù đã cố gắng. Tim em đau như thắt mỗi lần nhìn con gắng sức bú mà không có một giọt sữa nào. Rồi em không biết chồng nghĩ gì khi thấy cảnh vợ một tay ẵm đứa nhỏ chưa đầy 2 tháng, một tay dắt thằng bé 3 tuổi đi học, trên vai đeo 2 túi đồ trong khi ông bà có thể giúp em đưa một đứa đến trường. Lại thêm một lần nữa em bật khóc vì quá mệt mỏi.

Em phải đi làm, còn bán hàng online để có thu nhập thêm, chồng có cảm thấy xấu hổ với mọi người khi vợ phải bươn chải như vậy trong khi anh đi làm về được nằm thẳng cẳng mà ngáy khò? Chồng ơi, vợ đang rất thất vọng về chồng, một người đàn ông sức dài vai rộng mà tại sao lại nề hà với vợ có 3 tiếng chăm con như vậy?

"Đa số đàn ông xem công việc cũng là sự nghiệp. Đa số phụ nữ xem công việc là công việc, gia đình là sự nghiệp. Đa số đàn ông tìm niềm vui bên ngoài để cân bằng. Đa số phụ nữ tìm niềm vui trong gia đình để cân bằng. Đa số đàn ông mệt mỏi với công việc sẽ được nghỉ ngơi khi về nhà. Đa số phụ nữ mệt mỏi với công việc sẽ vẫn tiếp tục mệt mỏi tập 2 khi về nhà". Ai cũng bảo đàn ông là trụ cột của gia đình, vậy không lẽ cái trụ chính nó thường được xây ở bên ngoài cái nhà sao chồng?

Loan
Thám Tử Sài Gòn - Thám Tử Tư