Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Nhờ vợ tôi đã thoát cơn 'say nắng'

Không muốn lừa dối bản thân, cũng không muốn giấu vợ nữa, tôi quyết định nói thật. Không ngờ cách cư xử của vợ làm tôi rất tôn trọng, em không trách một lời, ngược lại còn động viên, an ủi tôi rất nhiều.
Chúng tôi kết hôn đến nay được hơn 3 năm, có một cô con gái thật xinh xắn và đáng yêu. Cuộc sống có những điều khó khăn nhưng gia đình tôi luôn tràn ngập tiếng cười. Rồi vì cơm áo gạo tiền, tôi quyết định đi lao động nước ngoài đến nay cũng hơn một năm. Ở bên này làm việc rất vất vả nhưng tôi luôn cố gắng hoàn thành công việc với mong muốn kiếm tiền về cho gia đình mình đỡ vất vả hơn.

Thời gian xa cách tôi biết vợ con ở nhà chịu rất nhiều điều thiệt thòi, khó khăn. Tôi luôn an ủi động viên vợ cố gắng, hy vọng sau này cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Thời gian cứ trôi cho đến ngày gần đây, một người con gái xinh đẹp, ăn nói dễ nghe đã làm tôi xao xuyến. Chúng tôi quen nhau được một thời gian ngắn rồi quyết định gặp mặt, cùng nhau nói chuyện.

Hôm ấy chúng tôi gặp gỡ, cả hai cảm thấy rất mến nhau và nói chuyện hợp. Kể từ hôm đó về nhà chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, hàng đêm tôi ngủ thấy trong người có cảm xúc khác thường, rất khó tả. Tôi biết mình đã có tình cảm rất đặc biệt với người kia nhưng cũng thấy có lỗi với vợ con ở nhà. Hàng ngày gọi điện về nói chuyện với vợ con lại càng làm tôi thấy xấu hổ.

Nghĩ không thể như này mãi được nên tôi điện và nói rõ cho người kia biết hoàn cảnh gia đình mình, nói về vợ con tôi. Tôi xin lỗi cô ấy vì không thể làm trái lương tâm mình, mong hãy hiểu và xin được thông cảm. Kể từ đó tôi không liên lạc và nói chuyện với cô ấy nhưng thật sự trong lòng rất nhớ, rất muốn gặp. Hàng ngày đi làm đều nghĩ về người ta, nhiều khi mất ăn mất ngủ.

Thời gian trôi đi, tôi vẫn có cảm xúc như vậy, không thay đổi được, chẳng hiểu bản thân ra sao nữa. Người mới gặp, chưa hề tìm hiểu nhau sao tôi lại như thế này? Đầu óc luôn suy nghĩ làm tôi đã gầy giờ còn gầy hơn. Một hôm tôi lấy hết can đảm và nói thật lòng mình cho vợ nghe, xem vợ phản ứng thế nào. Tôi biết em rất buồn, cảm thấy chồng khác quá nhưng tôi không muốn lừa lừa dối bản thân, cũng không muốn giấu vợ nữa.

Không ngờ cách cư xử của vợ làm tôi rất tôn trọng, em không trách một lời, ngược lại còn động viên, an ủi tôi rất nhiều. Tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn sau khi nói hết cho vợ nghe. Kể từ hôm đó tôi khỏe hơn, cảm thấy tự tin hơn, như được trở lại với chính mình, đi làm không suy nghĩ nhiều, luôn tươi cười. Cảm ơn vợ, người yêu thương. Anh hứa sẽ không giấu vợ bất kể điều gì, hứa làm tốt bổn phận một người chồng của em, một người bố của các con.

Huân Thám Tử Sài Gòn