Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

Liệu ta có là của nhau

Mình lại nắm tay nhau, em tựa vào lưng anh mỗi khi buồn nhưng văng vẳng đâu đây bên tai em là những câu nói của anh từng làm em tổn thương "Em lạnh lùng, khó gần, ích kỷ".
Nhiều người đã nói phải có duyên nợ nên giữa hàng triệu người ta mới tìm thấy nhau dù chỉ là ngắn ngủi. Em chưa bao giờ thành công trong tình yêu, để nhiều người bước vào cuộc đời mình rồi ra đi mà đôi khi chưa kịp cảm nhận liệu mình đã yêu và được yêu thật sự chưa. Chính điều đó nên khi đến với anh, em từng nói thẳng nếu thương em hãy hành động, đừng nói lời yêu vì em sợ từ chia tay nếu có sau này lắm. Là đồng nghiệp, sau đó là bạn rồi mới từ từ nhen nhóm lên tình cảm, em và anh có lẽ cũng đủ thời gian để hiểu nhau, tìm hiểu về quá khứ, hiện tại và đôi khi mơ màng nghĩ về cả tương lai nhưng sai lầm của em là không để anh nói 3 từ thiêng liêng ấy, để giờ đây em ngồi hối tiếc về khoảng thời gian hạnh phúc đã qua.

Không là của nhau nên dù có ghen em cũng không được nói, dù biết anh nhắn tin với nhiều người khác em cũng phải thể hiện cảm xúc không bị chi phối. Rồi chuyện gì đến đã đến, những dòng tin nhắn ngắn ngủi, những cuộc nói chuyện, những lần qua nhà nhau bắt đầu thưa dần, thay vào đó là các cuộc tranh cãi từ những lý do chẳng đâu vào đâu. Vì biết như vậy nên khi thấy những tin nhắn bắt đầu có phần căng thẳng, em đã nói với anh mình về nhà, có cách nào anh giảm bớt nói chuyện công việc được không, vì thời gian này em mệt mỏi lắm. Anh thậm chí không nghe mà còn nói chẳng bao giờ nói chuyện được với em.

Em là gì của anh? Là nơi anh trút hết những mệt mỏi, buồn chán để giữ lại nụ cười và niềm vui thôi sao? Sau lần cãi nhau ấy, mình xa nhau 5 tháng, dù vẫn gặp hàng ngày nhưng những ánh mắt như tránh né lẫn nhau. Một buổi chiều của 5 tháng sau đó, anh nhắn tin bảo nhớ em, em đã suy nghĩ thật nhiều vì sâu trong lòng em biết những ngày tháng qua đã nhớ anh rất nhiều. Xa nhau, anh quay lại với bạn gái cũ rồi lại chia tay, em cũng tìm được người mới nhưng sau một tháng dù cố gắng cũng chia tay.

Em quay lại với anh, mình ngồi nói chuyện với nhau, đã 5 tháng rồi em mới quay lại những chỗ mình đã qua, vẫn đấy nhưng cảm giác lạ lẫm hơn trước rất nhiều. Mình im lặng một hồi rồi chợt nhìn nhau cười. Mình lại nắm tay nhau, em tựa vào lưng anh mỗi khi buồn nhưng văng vẳng đâu đây bên tai em là những câu nói của anh từng làm em tổn thương "Em lạnh lùng, khó gần, ích kỷ". Em chợt khựng lại và tự hỏi sau những câu nói ấy anh chủ động quay lại, liệu em có là người thay thế ai đó trong cuộc đời lúc anh buồn? Liệu em có phải nghe một lần nữa những câu nói tổn thương của anh.