Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Áp lực lập gia đình khi là người đồng tính

Áp lực lập gia đình càng làm tôi bất an, lo lắng, sao có thể có cảm xúc với người khác giới? Gặp nhau vui cười phút chốc có thể làm được, chứ chung sống cả đời, dằn vặt tinh thần, thể xác không hài hòa, mâu thuẫn gia đình thì cuộc sống sẽ ra sao?
  • Lời khó nói của đứa con bất hiếu
Thực sự tôi vừa cảm thấy nhẹ lòng khi biết có người như Minh (và nhiều bạn khác nữa) cùng hoàn cảnh như tôi, cũng vừa lo lắng khi ở hoàn cảnh này chúng ta đều mang chung một tâm trạng bế tắc cho cuộc sống. Tôi tên Tâm, gần 30 tuổi, cuộc sống ổn định với một công việc mức lương khá, nhàn nhã, đang sống cùng với bố mẹ ở quê. Tôi phát hiện mình “đặc biệt” khi học đại học ở thành phố, những va chạm đầu đời giúp tôi hiểu rõ hơn về mình. Tôi cũng có tình cảm với vài người và may mắn có được một người yêu. Tuy ở xa về khoảng cách địa lý, kẻ Bắc người Nam nhưng những gì bạn ấy đã làm cho tôi giúp tôi trưởng thành hơn, càng cám ơn khi cuộc đời đã cho tôi có được một người yêu như thế.

Bên cạnh đó là nỗi đau giằng xé, xót xa khi không thể đến với nhau, gặp nhau cũng chỉ là tư cách bạn bè. Tôi không quan niệm chúng tôi sẽ bất chấp tất cả để đến với nhau, như thế là quá ích kỷ, làm đau lòng bố mẹ và phá tan đi sự nghiệp mà bạn tôi đang có. Tôi chỉ cần có một người có thể chia sẻ, hiểu cho mình và đi chung trên con đường đầy chông gai này. Đến với nhau chưa chắc sẽ hạnh phúc trọn vẹn vì còn quá nhiều rào cản. Gần đây, áp lực lập gia đình từ người nhà càng làm tôi bất an, lo lắng, làm sao có thể có cảm xúc với người khác giới? Gặp nhau vui cười phúc chốc có thể làm được, chứ chung sống cả đời, dằn vặt tinh thần, thể xác không hài hòa, mâu thuẫn gia đình thì cuộc sống sẽ ra sao?

Rất cám ơn các anh chị đã động viên chúng tôi sống thật, sống có ích cho gia đình và xã hội nhưng nếu một ai đó đang ở trong cuộc sống của chúng tôi, làm những diễn viên cho sân khấu gia đình, xã hội như thế thì các anh chị mới có thể thấm thía được những nỗi đau chúng tôi đã, đang và sẽ phải mang. Cái giá phải trả cho việc phải bỏ những tấm mặt nạ xuống, để cho diễn viên được bước ra ánh sáng có khi là rất đắt. Nói dối trong một thời gian ngắn đã là một cái sợ, huống chi đây là việc cả cuộc đời của một con người.

Có khi tôi đang hòa vào một niềm vui gì đó, bất chợt nghĩ đến việc của mình lại không thoát ra được những nỗi sợ hãi hữu hình mang tên “kẻ đồng tính”. Có những nỗi sợ chỉ có người trong cuộc mới hiểu hết được. Tôi cũng có những người bạn giống mình, ngoan đạo với gia đình, sự nghiệp tốt, hiền lành nhưng liệu gia đình có thực sự chấp nhận chúng tôi không? Hay chúng tôi sẽ bị cho là bất hiếu khi không làm cha mẹ vui lòng?
Không được đổ lỗi cho ai đó về nỗi đau của mình. Tôi không trách cha mẹ vì họ không muốn con mình như thế, cũng không mù quáng, ích kỷ quá mức để chạy theo tình cảm riêng tư. Thực sự việc tìm được nhau giữa dòng đời lạc loài thế này nỡ lòng nào tôi có thể xem như mọi việc không có gì, để mình không nghĩ tới? Nhiều đêm nước mắt tự rớt xuống khi đang viết những dòng nhật ký, hoặc lang thang trên mạng bắt gặp những cặp đôi nào đó như mình và may mắn được ở cạnh nhau tôi thấy hoang mang lắm, làm cách nào để vừa giữ an toàn cho mình và gia đình, vừa có được hạnh phúc?

Tôi nghĩ đến ba cách: hoặc là đổ thừa duyên số, không tìm được ai phù hợp và né tránh được bao lâu thì hay bấy nhiêu; hoặc nhắm mắt lấy đại một ai đó để làm yên lòng gia đình; hoặc tìm anh nào (gay) có ý định kết hôn rồi thỏa thuận với nhau. Cách thứ ba thực sự là mạo hiểm, không biết có gặp được người tốt không. Lại thêm một nỗi hoang mang cho tôi, phải làm sao đây?
Điều cuối cùng tôi muốn nhắn gửi đến bạn Minh: Trước mắt tôi và bạn hãy cứ sống tốt, yêu thương bản thân, chuẩn bị cho mình một cuộc sống vững chắc về sự nghiệp, kinh tế và suy nghĩ chín chắn. Khi chúng ta đã chuẩn bị mọi thứ thì dù có giông bão nào ập đến cũng có thể đứng vững.
Rất cám ơn mọi người đã đọc những dòng tâm sự của tôi. Chúc các anh chị nhiều niềm vui trong cuộc sống.
Tâm