Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2016

Tôi làm ra tiền nhưng chồng không cho chi tiêu

Các cuộc vui chơi, du lịch, mua sắm tôi đều từ chối vì không muốn miếng ăn mà mang tiếng nhục, mua sắm gì chồng cũng chẳng cho. 
Tôi 30 tuổi, chồng 37, anh là kỹ sư. Chúng tôi lập gia đình được gần 4 năm, đã có hai con trai gần 3 tuổi. Chúng tôi quen nhau tình cờ trong lần giao lưu giữa hai đơn vị. Hồi đó anh ăn nói có duyên, chu đáo và chín chắn nên tôi cảm mến. Tôi lấy anh là tin vào anh và vào duyên phận thôi chứ không tìm hiểu nhiều về anh vì khoảng cách địa lý và thời gian. Sau gần một năm quen nhau, chúng tôi đi đến đám cưới. Một năm đầu có thể nói là quãng thời gian hạnh phúc nhất của chúng tôi mặc dầu cũng không ít lần giận hờn, tất cả đều xuất phát từ anh. Thời gian đó tôi mang bầu và chúng tôi làm cách xa nhau, một tuần chỉ gặp hai ngày nghỉ nên mọi giận hờn nhanh qua.

Chuyện căng thẳng nhiều hơn bắt đầu từ ngày tôi sinh con. Ngay những ngày ở cữ anh đã cau có và mắng tôi trước mặt nhiều người, lý do là mới sinh tôi còn đau nên ăn uống kém, bế con và chăm con cũng vụng về. Nhưng dù sao một tháng cữ tôi và hai nhóc cũng được chăm sóc tốt. Bắt đầu đến tháng thứ hai về sau thì mọi chuyện tệ hại xảy ra nhiều hơn, như tôi phải tự lo cho ba mẹ con, có khi tự chăm con tự nấu nướng, không vừa ý chuyện gì thì nhà chồng cũng khó chịu ra mặt (vì sinh đôi nên tôi phải về nhà chồng để tiện có người chăm sóc).

Tôi cố nén chịu tất cả vì nghĩ cho chồng, nếu tôi đi anh trai anh sẽ không đồng ý và chắc chắn có chuyện lớn xảy ra. Anh biết chuyện nhưng không bao giờ động viên tôi lấy một lời. Hồi đó, để có điều kiện lo tốt cho con cho cháu, bố anh và mẹ tôi đã đến trông con cho chúng tôi được một năm. Ông bà đã ngoài 60. Anh làm ở thành phố nên chỉ cuối tuần nghỉ mới về thăm gia đình, còn tôi cũng bận bao nhiêu việc. Anh có phụ tôi lo việc gia đình nhưng tính trở nên xấu hẳn.

Ông bà lớn tuổi lại chăm cháu theo kiểu ngày xưa nên anh luôn không bằng lòng và lớn tiếng trách mắng ông bà. Công ty anh gặp khó khăn và để tiện chăm sóc con cái anh xin chuyển về công ty tôi làm. Mới đầu anh rất được mọi người chào đón, sau đó một thời gian anh về nhà là bất mãn với mọi người, anh luôn bảo họ làm mà không có căn cứ, không dám chịu trách nhiệm. Anh không hài lòng với bất cứ ai, từ nhân viên đến người có vị trí cao hơn. Lúc đầu tôi cũng thông cảm vì nghĩ anh chưa thích nghi được với môi trường làm việc mới, khuyên anh hiểu mọi người và công việc mình đang làm. Anh tính bảo thủ, đi làm mà không có tiếng nói chung với đồng nghiệp, dần dần mọi người cũng lờ đi coi như không có anh, không dám đụng chạm đến anh.

Là vợ anh, tôi lại là người nhẫn nhịn, chịu thương chịu khó nhưng tính bảo thủ cố chấp của anh tôi còn không chịu được huống chi là người khác, những người không chung miếng ăn giấc ngủ. Anh có kiến thức, kinh nghiệm và trách nhiệm cao, đáng lẽ sẽ được tôn trọng và trọng dụng hơn nhưng lại quá cố chấp, không được lòng mọi người, về đây gần hai năm anh vẫn chỉ là công nhân đơn thuần, vì thế anh càng bất mãn. Tôi rất nhiều lần khuyên anh nhưng nói như đổ thêm dầu vào lửa, cũng sợ có điều tồi tệ sẽ xảy ra.

Ngần ấy năm chung sống, giờ tôi chỉ nghĩ cho con thôi chứ với anh tôi hết hy vọng rồi. Công việc anh luôn bất mãn, về nhà anh cũng chẳng coi tôi ra gì. Từ lúc có gia đình tới giờ phần vì công công việc, phần vì con nhỏ tôi đã hy sinh rất nhiều, bỏ lỡ nhiều cơ hội trong công việc, vậy mà anh không hề hiểu. Đã mấy năm nay, những cử chỉ và lời nói yêu thương anh khó thể hiện, hay quát mắng vợ con ngay giữa chốn đông người; chỉ được cái anh không giận tôi lâu (vì giận tôi anh cũng chẳng nói chuyện với ai được lâu). Anh luôn chê việc tôi làm, món ăn tôi nấu nhưng tôi không phải lo về vấn đề cơm nước với anh, được cái bụng anh tốt, đồ ăn còn dư tôi không ăn được thì cất vào tủ lạnh cho anh chứ nhất định không được mang bỏ đi.

Các cuộc vui chơi, du lịch, mua sắm tôi đều từ chối vì không muốn miếng ăn mà mang tiếng nhục, mua sắm gì chồng cũng chẳng cho, anh giao luôn cho tôi việc đi chợ hàng tuần. Chợ xa nhà, thiếu thốn, tôi gửi người khác mua hộ hoặc mua hàng online không vừa ý anh chê và chửi. Thực lòng mà nói 4 năm nay tôi gần như mất hết tự do, làm có tiền mà chưa bao giờ tiêu xài gì cho bản thân. Tôi có đức hy sinh vì gia đình, công việc; việc làm cũng ổn định, thu nhập đủ trang trải cho hai con nhỏ và vợ chồng nhưng cuộc sống không bằng một lao công bình thường. Đồng nghiệp thân của tôi hồi trước nay cũng không hiểu, không đồng cảm với tôi mà có những đối xử khác biệt, đi làm tôi càng trở nên khép kín, chỉ biết chăm con và công việc mà thôi. Điều này khiến tôi mất niềm tin vào con người.

Tôi rất bức bối và càng chán nản khi anh không nghĩ và hiểu cho tôi, không hề tôn trọng tôi. Tôi cũng chẳng hy vọng được gì ở gia đình chồng vì có chia sẻ thì họ cũng đổ lỗi cho tôi mà thôi. Buồn chán tâm sự với gia đình thì tôi sợ bố mẹ anh chị em buồn; còn chia sẻ với bạn bè, đồng nghiệp mọi người lại cười khinh, tâm sự với anh toàn bị nghe những lời thô tục. Tôi thực sự hết cách. Nhiều đêm buồn tủi nằm khóc như mưa để sáng thức dậy mắt sưng, đầu đau như búa bổ (hồi sinh con, tủi thân tôi hay khóc và từ lúc sinh chẳng được nghỉ ngơi là mấy do phải thức và ngồi dậy chăm hai bé, tôi bị ảnh hưởng đến sức khỏe rất nhiều).

Tôi muốn chấm dứt cuộc sống với anh từ lâu nhưng mỗi lần nghĩ đến con, tim tôi như ngàn mũi kim đâm, vì thể diện và vì nghĩ nếu bỏ anh thì anh cũng mất tất cả. Tôi mà chia tay thì anh cũng không thể làm việc được ở đây bởi không có tiếng nói chung với ai, không chứng minh được điều kiện kinh tế thì anh cũng chẳng có quyền nuôi con. Tôi cũng cảm thông cho anh vì có con nhỏ mà anh chịu nhiều thiệt thòi như từ bỏ chơi thể theo, bớt ăn nhậu..., tôi lại thấy mềm lòng. Nhưng nếu cứ như này mãi tôi cũng stress nặng mà bệnh, công việc cũng bị ảnh hưởng rất nhiều.
Tôi trải lòng lên đây mong có sự nhìn nhận khách quan, vẫn mong trong số bạn đọc góp ý tôi sẽ nhận được lời khuyên chân thành nhất để gìn giữ gia đình. Nếu không có cuộc cách mạng làm anh thay đổi hẳn thì chia tay chỉ là vấn đề thời gian. Người phụ nữ khi có con rồi nhiều thứ ràng buộc lắm, ai từng có hoàn cảnh giống tôi hay tương tự xin cho một lời khuyên nên làm thế nào để chồng tôi biết nghĩ cho người khác, biết bằng lòng với những gì mình có. Điều tôi cần nhất bây giờ là có gia đình yên ấm hạnh phúc. Vợ chồng có thuận hòa thì mới yên tâm công tác, bố mẹ có yêu thương mới dành được tình cảm tốt nhất để lo cho con cái. Tôi cần lắm việc anh nhìn lại mình, tôn trọng tôi và mọi người, sống bao dung và trách nhiệm như tôi từng thấy ở anh.
Tâm